A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

GIÁO VIÊN TRƯỜNG TIỂU HỌC XUÂN AN THAM GIA VIẾT VỀ "Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường"

GIÁO VIÊN TRƯỜNG TIỂU HỌC XUÂN AN  THAM GIA VIẾT  VỀ "Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường"

Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn cao cả, ý nghĩa của dân tộc ta, truyền thống đó càng được thắp sáng và khơi dậy trong dịp 20/11, ngày lễ kỷ niệm Nhà giáo Việt Nam.

          Hòa trong không khí hân hoan của cả nước, trường Tiểu học Xuân An thi đua lập thành tích chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam.

          Với sự chỉ đạo sát sao của Ban giám hiệu, với tâm huyết và lòng yêu nghề, yêu trẻ, vượt qua khó khăn dịch bệnh Covid đang hoành hành, các cô giáo đã tạo ra những sân chơi, những hoạt động bổ ích và lí thú nhằm tri ân các thầy cô giáo, đồng thời gắn kết thêm tình thầy trò và tạo ra những dấu ấn đặc biệt trong đợt kỉ niệm, để giáo viên, học sinh cảm thấy “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”

Một trong những hoạt động hướng tới kỉ niêm ngày Nhà giáo Việt Nam đã tham gia viết về "Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường", nhằm ghi nhận, tôn vinh những thầy giáo, cô giáo có tình cảm, việc làm, thành tích tốt đẹp, đóng góp tích cực cho công cuộc đổi mới giáo dục. Nội dung các tác phẩm dự thi viết về những ấn tượng sâu sắc về thầy cô giáo mà các bạn yêu quý, ngưỡng mộ hoặc những ảnh hưởng đặc biệt của thầy, cô giáo tới việc học tập, nhận thức làm thay đổi cuộc sống của các nhân người viết. Dưới đây là một số bài viết về thầy cô và mái trường hay và sâu sắc, tôi xin chia sẻ đến các bạn đọc.

Tác phẩm: Mảnh kí ức neo đậu.

          Trong nhịp sống sôi động và hối hả, cứ đến dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, những kỉ niệm tươi đẹp của tuổi học trò lại ùa về, rộn ràng, rạo rực, sống dậy trong tôi. Dường như nó vẫn đang neo đậu trong trái tim của mỗi cô cậu học trò trưởng thành như chúng tôi. Những ngày tháng tươi đẹp gắn bó với thầy cô vẫn luôn sống mãi theo tôi đến tận bây giờ, đặc biệt là hình ảnh chân thực và ấm áp của người thầy cấp 3 hay cũng chính là người bố tần tảo của tôi.

 

          Đó là một buổi chiều cuối thu, trời trong xanh và gió nhè nhẹ thoảng qua mái tóc, tôi bỡ ngỡ bước vào cổng trường cấp 3 lần đầu tiên. Bỡ ngỡ, háo hức và xốn xang, những cảm xúc ấy dâng trào trong lòng tôi khi tôi bắt đầu bước sang ngưỡng cửa cấp 3. Thật lòng thì tôi lo lắng và hồi hộp hơn cả. Điều tôi e ngại không phải là gặp gỡ và làm quen với những người bạn mới nhưng chính là việc đối mặt với sự lựa chọn đầu tiên trong cuộc đời - lựa chọn nghề nghiệp cho bản thân. Nghe thoáng qua thì có vẻ tôi đang nghĩ quá xa nhưng thực tế tôi tin rằng có một định hướng vững vàng về tương lai mới là động lực to lớn để tôi cố gắng trong 3 năm cấp 3 này. Với những suy nghĩ vẩn vương trong đầu, tôi mới chợt nhận ra là mình đã ngồi ngay ngắn trong lớp học. Chỉ một vài phút sau, thầy giáo đã bước vào lớp. Một dáng người gầy gò, mái tóc chấm hoa tiêu cùng chiếc cặp quen thuộc, hồi hộp và bất ngờ, đó chính là bố tôi, thật sự là "thầy" rồi ("thầy" là cách xưng hô hằng ngày mà chị em tôi gọi bố), là thầy sao! Bố tôi nhẹ nhàng đi vào lớp học với tư cách là người thầy chủ nhiệm chúng tôi trong 3 năm học. Tôi đã rất bất ngờ, mặc dù biết bố tôi là một thầy giáo dạy lâu năm ở ngôi trường này nhưng tôi không bao giờ nghĩ bố sẽ dạy lớp mình vì thực sự ở nhà bố con chúng tôi cũng không gần gũi với nhau là mấy. Khi còn bé và bây giờ cũng vậy, tôi luôn thân thiết với mẹ hơn cả, có chuyện gì tôi cũng đều chia sẻ cho bà vì tôi cảm thấy mẹ rất hiền hậu và luôn lắng nghe tôi. Nhưng việc bố là chủ nhiệm cấp 3 của tôi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ này của tôi.

 

          Có lẽ vì tôi vẫn chưa thích nghi được với khối kiến thức chồng chất, rất nặng và nâng cao của cấp 3 nên tôi học khá đuối trong học kì 1. Tốp 20 trong lớp không có tên tôi và chính vì thế mà tôi bắt đầu tự ti về kết quả học tập không mong muốn đó. Tôi vẫn chưa tìm ra được cho mình một đam mê, một định hướng về ngành nghề sau này cộng thêm cả kết quả học tập không tốt, tôi vô cùng lo lắng và sốt sắng. Có rất nhiều đêm tôi mất ngủ khi suy nghĩ về mọi thứ hay sau khi bất lực trước những bài toán khó, bài văn hóc búa,...Tôi dần dần trở nên mệt mỏi, tôi bắt đầu chểnh mảng chuyện học hành, thay vào đó tôi thường cùng lũ bạn ra đồng thả diều hay thậm chí có những buổi rủ nhau trốn học. Về phần mẹ tôi, bà không hề hay biết tình trạng học hành của tôi ở trên lớp tệ đến thế nào, một phần vì bà quá bận rộn việc cơm áo, gạo tiền để lo cho chị em tôi ăn học. Vả lại là do bà vô cùng yên tâm khi bố tôi là chủ nhiệm và có thể theo sát từng bước chân của tôi trên lớp, trên trường.

          Còn bố tôi, lạ thay, ông chẳng bao giờ đề cập đến việc học khi ở nhà, ông chỉ thi thoảng gọi tôi vào văn phòng và trao đổi về kết quả như những thầy cô giáo khác. Thế nhưng, rồi kì thi cuối kì lớp 10 cũng đến, và xấu hổ rằng tôi đã đứng nhất lớp từ dưới lên trên. Thật là một thứ hạng cay đắng khi nghĩ lại, nhưng lúc đó kì thực tôi cũng chả quan tâm mấy. Khi bạn mất niềm tin vào chính mình, buông thả thì cũng chính là lúc bạn chấp nhận thất bại. Tôi đã chấp nhận những con điểm xấu ấy, hài lòng và mãn nguyện với nó. Và rồi buổi chiều hôm ấy, gió thổi lồng lộng, những đám mây trôi bồng bềnh về phía chân trời, bố rủ tôi cùng đi ăn kem sau giờ học. Lần đầu tiên trong suốt 1 năm học vừa qua, ông đề nghị cùng tôi ăn những món ăn vặt ấy. Trên đường về, tôi và bố đã có những tâm sự sâu sắc mà đến giờ nó vẫn in hằn trong kí ức của tôi, vẫn tươi nguyên và sống động đến từng chi tiết. Ông nói với tôi rằng "Thật ra kì tích chính là tên gọi khác của sự nỗ lực. Đôi khi con mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi, cũng được thôi, hãy thư giãn, hãy dành cho mình những thời gian chất lượng nhưng đừng bao giờ từ bỏ. Bố không nói con nỗ lực thì sẽ thành công, thì sẽ hạnh phúc nhưng để có được những điều đó con nhất định phải nỗ lực bền bỉ". Bố chỉ nói vậy! Tôi trộm liếc nhanh nhìn vào khóe mắt bố, tự dưng trong lòng tôi cứng lại, ngạt thở, tôi nén không để nước mắt tuôn rơi, tôi cắm chặt cảm xúc lòng mình và bao nhiêu nỗi ân hận tuôn trào trong tôi! Tôi chợt hiểu ra những trăn trở, những nỗi buồn, những hy vọng,... đặc biệt là những tình cảm yêu thương vô bờ bến của một người Thầy, một người bố tôi nghĩ hiếm gặp trong cuộc đời. Chỉ vài câu nói vậy thôi nhưng tôi đã rất hiểu suy nghĩ và tâm trạng của bố tôi. Tôi chợt nhận ra rằng tâm huyết của một nhà giáo, của một người cha đôi khi chỉ cần yêu thương, quan tâm, chia sẻ, cảm thông, ghi nhận, tin tưởng, tạo động lực,... đến học trò, đến con của mình thì chắc chắn con cái, học trò sẽ thay đổi và tự biết mình phải làm gì. Thật sự những câu nói đó, những tình cảm, sự âm thầm quan tâm đó,... đã xoáy sâu tận tâm hồn tôi, chạm sâu đến trái tim tôi, tôi như được khai sáng và thức tỉnh sau những ngày tháng đắm chìm trong cái vòng tròn luẩn quẩn của sự trì hoãn, sợ hãi và bỏ bê, tự ti và vô tâm của bản thân. Dường như có một sức mạnh vô hình ẩn chứa trong những ngôn từ - ngôn từ của một Nhà giáo, của một người Thầy, người Bố, chính vì thế đã đánh thức con người bên trong tôi để tôi nhận ra đúng sai như thế nào. Tưởng chừng bố tôi không hề quan tâm, nhưng sự thật sự ông luôn là người thầy ân cần, chu đáo, giàu tình cảm, và quan tâm tôi nói riêng và lớp chúng tôi nói chung, ông âm thầm dõi theo từng bước chân của những cô cậu học sinh như tôi. Nếu tôi không có một đôi mắt tinh tế và nhạy cảm hơn, có lẽ tôi sẽ chỉ cảm nhận được vẻ ngoài nghiêm nghị và khó gần mà bấy lâu nay tôi vẫn tưởng thế của bố tôi. Điều khiến tôi còn bất ngờ hơn cả là bố tôi đã lần lượt quan sát và giảng giải cho từng đứa học sinh trong lớp về những điều chưa tốt, cách làm người, cách nhận thức cuộc sống và đặc biệt hiểu và đánh đúng tâm lí, khai thác tiềm năng riêng của mỗi chúng tôi, tạo cho chúng tôi rất nhiều động lực khiến cho ai ai trong lớp đều hiểu ra và thay đổi vô cùng ngoạn mục. Người thầy của chúng tôi thật ấm ấp và đầy sự quan tâm, đó là phần tính cách mà tôi đã bỏ lỡ ở ông. Và chỉ sau đó một vài tháng thôi, thành tích chung của lớp chúng tôi đã khá hơn rất nhiều, tôi cũng đã nhờ ông kèm thêm những kiến thức bị hổng để bắt kịp tiến độ với bạn bè. Và rồi năm học cũng kết thúc, chúng tôi tổng kết lớp, lúc này những giọt nước mắt xúc động, nghẹn ngào của hơn 30cô cậu học trò trong đó có tô hồi nào tưởng như không thể tốt hơn. Và chính điều này cũng làm bố tôi gầy đi, quầng mắt đậm, hằn sâu xuống sau một thời gian chủ nhiệm lớp tôi. Nhưng đến hôm nay trên nét mặt bố tôi hiện rõ hai từ "hạnh phúc".

          Đến bây giờ tôi nhớ lại và tôi hiểu hơn tại sao đồng nghiệp bố trân trọng ông đến thế, bao nhiêu thế hệ học trò tôn kính ông đến thế. Và chính chị em trong gia đình chúng tôi luôn tự hào về bố, hãnh diện về ông.

          Con cảm ơn bố, người thầy vĩ đại của chúng con!

         Qua trải nghiệm này, tôi được thấm nhuần sâu sắc những điều vô cùng tốt đẹp của nghề nhà giáo nói chung và những bài học sâu sắc của "thầy" chúng tôi nói riêng trong quá trình đang trưởng thành của mình. Chính vì vậy, tôi đã thực hiện lời hứa với lòng mình, nổ lực quyết tâm học tập và đã để trở thành một cô giáo. Tôi khẳng định rằng sự nghiệp trồng người của tôi có ảnh hưởng tốt từ bố tôi. Tôi luôn  học tập bố, bố là tấm gương giúp tôi trong giáo dục học sinh đó là lan tỏa yêu thương, ân cần giúp đỡ, chia sẻ, tạo động lực, phát huy tối đa năng lực, tiềm năng trong mỗi em học sinh để các em đi đúng đường và đặc biệt là để trở thành một người bạn, một người đồng hành cùng các em trên con đường không phải lúc nào cũng trải hoa hồng này.

         Cuối cùng, tôi muốn gửi những lời yêu thương tốt đẹp nhất đến những người thầy, người cô đã nuôi dưỡng tôi bởi vì sẽ không có tôi ngày hôm nay nếu thiếu những hạt giống mà thầy cô đã ươm mầm từ thuở vỡ lòng. Tôi cũng muốn gửi đến những người "Thầy" vĩ đại trong ngành giáo dục những lời chúc tốt đẹp nhất vì những điều tuyệt vời nhất mà họ đã mang đến cho thế hệ em thơ, là những chủ nhân tương lai của đất nước. Tôi hứa sẽ là một cô giáo luôn vì thế hệ trẻ và để lại nhiều ấn tượng, nhiều kỉ niệm đẹp cho lớp lớp học trò thân yêu của mình./.Cuối cùng, tôi muốn gửi những lời yêu thương tốt đẹp nhất đến những người thầy, người cô đã nuôi dưỡng tôi bởi vì sẽ không có tôi ngày hôm nay nếu thiếu những hạt giống mà thầy cô đã ươm mầm từ thuở vỡ lòng. Tôi cũng muốn gửi đến những người "Thầy" vĩ đại trong ngành giáo dục những lời chúc tốt đẹp nhất vì những điều tuyệt vời nhất mà họ đã mang đến cho thế hệ em thơ, là những chủ nhân tương lai của đất nước. Tôi hứa sẽ là một cô giáo luôn vì thế hệ trẻ và để lại nhiều ấn tượng, nhiều kỉ niệm đẹp cho lớp lớp học trò thân yêu của mình./.

 

Người thực hiện và dự thi: Lê Thị Mai - Giáo viên - Trường TH Xuân An


Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 15
Tháng 11 : 4.697